VĂN NGHỆ MỘT THỜI - Ký

VĂN NGHỆ MỘT THỜI 
Nhớ lại một thời mới qua đi mà đã như xa lắm, ấu trĩ ngây ngô đến buồn cười! Nhưng có một thời lớp trẻ chúng tôi đã được đọc, nghe, xem, thưởng thức bồi đắp tâm hồn bởi món ăn tinh thần của thứ văn nghệ phục vụ quần chúng, phục vụ giáo dục, tuyên truyền đơn giản như vậy.
NGHE: Những bài hát giai điệu mộc mạc, ca từ dễ dãi đến thô thiển, lặp đi lặp lại khổ tai thiên hạ, đại để như:
"Sớm hôm nay, anh tôi vác cuốc, vác cuốc ra thăm đồng, anh cuốc như thế này, rồi cuốc như thế kia,như thế này rồi như thế kia..."
Rồi lại : "Sớm hôm nay, anh tôi vác búa, vác búa ra công trường...", và "sớm hôm nay anh tôi vác súng, vác súng ra thao trường...như thế này rồi như thế kia"...
Hoặc: "Cây chông, là cây chông tre, là cây chông tre vót nhọn đây nè..."
Lũ sinh viên sơ tán, giao lưu với bộ đội, vừa cười bò ra, vừa gào lên: "Cồn Cỏ có con cá đua, mà là con cua đá. Nó nằm trong đá, nó nằm trong khe, nó có tám cái que, có hai cái càng,,,"
Các ca sĩ thời ấy, nghiêm trang đứng như lính gác giữa sân khấu, tay chắp trước ngực, kết thúc bài hát bao giờ giọng cũng cao vút lên, mắt chói sáng, bước lên 1 bước, giơ tay hướng tới phía trước...
HỌC: Từ bé đã học thuộc lòng "ngô bổ hơn gạo, sữa trâu bổ hơn sữa bò, ăn rau tốt hơn ăn thịt.." .Lớn lên học Văn học hiện thực, Văn học Cách mạng là chính, say sưa với thơ Tố Hữu ( chiếm vị trí trang trọng nhất ) "Từ ấy trong tim bừng nắng hạ, mặt trời chân lí chói qua tim,," tin rằng "Ngày mai tất cả sẽ là chung, tất cả sẽ là vui và ánh sáng..." Học những loại thơ nặng về tuyên truyền "Hì hà hì hục, lục cục lào cào, anh cuốc tôi xới, đá lở đất nhào..ới anh ới chị nhanh tay, nhanh tay ta cuốc ta đào đất lên.."; hoặc "bàn tay ta làm nên tất cả, có sức người sỏi đá cũng thành cơm! (câu thơ của HTT, mà sau này XS nhái cười ra nước mắt "biết bao giờ sỏi đá mới thành cơm!) 
Dòng văn học Lãng mạn bị cấm, không biết đến "Đây mùa thu tới, mùa thu tới, Với áo mơ phai dệt lá vàng...", "Ngón tay tưởng búp xuân tròn...", thuyền ai "Có chở trăng về kịp tối nay...", bị phê phán là "ru với gió, mơ theo trăng ..tâm hồn treo ngược trên cây!"
ĐỌC, XEM: Truyện, kịch, phim đa phần dập theo khuôn mấu: ca ngợi Cuộc sống mới tươi đẹp ("Cái sân gạch", "Vụ lúa chiêm", "Mùa lạc"..),ca ngợi Chủ nghĩa anh hùng Cách mạng "đường ra trận mùa nay đẹp lắm. "đi chiến đấu là niềm vui bất tận" ("Hòn Đất, Vùng trời, Dấu chân người lính" ...), hình ảnh phim chiến tranh thật hoành tráng, phấn khích, người người lớp lớp xông lên, địch chết như ngả rạ...
Có thể thời ây, cần động viện Tất cả cho chiến thắng,tất cả để xây dựng CNXH...không được phép buồn, ủy mị, không có chỗ cho chủ nghĩa cá nhân...nhưng để thưởng thức, để bồi dưỡng tinh thần chủ yếu bằng thứ Văn nghệ giản lược ấy, có khi lại làm chai sạn tâm hồn con người...May mà tất cả đã qua đi...nhắc lại để nhâm nhi chút vui buồn một thời ta đẫ sống! 
Cái thời ấu trĩ đã xa vời
Chuyện tựa đùa vui lẫn mếu cười
Cơm độn văn thơ xơi sống sượng
Cũng làm khô cạn cả con người

ĐHK 10-2017

  Thơ cảm tác

      CẢM NHẬN

 Cảm nhận một thời cũng tựa tôi

Say mê đọc chép thuộc từng lời

Cũng “Chào sáu mốt” “cao muôn trượng”

 Lặng thầm ghi chép sợ thu trôi ( Hoa ti gôn)

 

 Bài ký trần tình rút ruột ai

 Văn thơ thẩm thấu đến là tài

 Động viên “đá” sẽ thành cơm gạo

 Tốt đẹp đang dần mong đến mai

 THÁI HÀ
 

   MỘT THỜI

Nhân Văn Giai Phẩm đánh tơi bời

“Quan điểm lập trường” chứ chẳng chơi

Vị…Chính trị may còn đất sống

Nhìn đâu cũng…địch thật buồn cười!

Lê Trường Hưởng

Lê Trường Hưởng

Một thời

Nhân Văn Giai Phẩm đánh tơi bời

Quan điểm lập trường” chứ chẳng chơi

Vị…Chính trị may còn đất sống

Nhìn đâu cũng…địch thật buồn cười!

 Lời cảm ơn:  Cám ơn bác Hưởng đồng cảm về 1 thời, nghĩ lại nhiều chuyện bi hài:
                     Không kể vụ Nhân Văn GP động trời, Nhà văn Đại tá Hà Minh Tuân chết với "Vào Đời" (tội bôi nhọ xã hội tươi đẹp, mà nội dung có gì đâu!); Phù Thăng tơi tả với "Phá vây" (bị đánh là sợ chiến tranh); ông anh tôi Nhà báo Quân đội rất trẻ cũng chim luôn khi dịch Truyện phim LX nổi tiếng của ĐD Tru khơ rai "Bài ca người lính"vì bị coi là phim Xét lại!

THÁI HÀ

CẢM NHẬN

   Thơ cảm tác

      CẢM NHẬN

 Cảm nhận một thời cũng tựa tôi

Say mê đọc chép thuộc từng lời

Cũng “Chào sáu mốt” “cao muôn trượng”

 Lặng thầm ghi chép sợ thu trôi ( Hoa ti gôn)

 

 Bài ký trần tình rút ruột ai

 Văn thơ thẩm thấu đến là tài

 Động viên “đá” sẽ thành cơm gạo

 Tốt đẹp đang dần mong đến mai

 THÁI HÀ

Lời cảm ơn:    Cám ơn Thái Hà tặng bài cảm tác hay và rất đồng cảm về 1 thời tôi, bạn đã trải!
                      Một thời mà:
                      Học tập Lôi Phong mẫu lính Tàu
                      Say sưa "Gió lộng" thuộc từng câu
                      "Đỉnh cao muôn trượng" mơ ngây ngất
                      "Ánh sáng...Phù sa" cũng đổi màu